Contact: 08-39101-250

    English (United Kingdom) Tiếng Việt (Vietnamese)

  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show

 

THỂ LOẠI:

Phim "Cha Rơi" thuộc thể loại tâm lý - xã hội

THỰC HIỆN:
*Giám đốc sản xuất: Vũ Thị Bích Liên.
*Tác giả: Nguyễn Quý Dũng
*Đạo Diễn: Phương Điền
*Đạo diễn hình ảnh: Triển Chiêu 
*Đơn vị sản xuất: Cty TNHH Sóng Vàng.
THỜI GIAN PHÁT SÓNG:
- Kênh phát sóng: VTV9.
- Thời gian phát sóng: 16/09/2014, 21h00 tối thứ 2 đến thứ 6 hàng tuần
- Thời lượng: 45 phút/01 tập
- Số tập: 40 tập, mỗi buổi phát sóng 01 tập

DIỄN VIÊN:

Thái Hòa, NSUT Thanh Nam, Huỳnh Đông, NSUT Thành Lộc, Hoài Lâm (Quán quân Gương mặt thân quen 2014), Ngọc Lan, Hà Trí Quang, Thanh Hằng, Hoàng Oanh, Thúy Nga, Diễm Trang …

NHẠC PHIM:

- Cha Rơi:

TÓM LƯỢC NỘI DUNG:

Ngày dọn về khu phố năm, ông ba Trí mang một tâm trạng u uất và buồn khổ. Ông đâu phải là kẻ không nhà mà phải chịu cảnh long rong. Những người con của ông, không ai đuổi xua ông cả. Nhưng họ không thấu hiểu nỗi quạnh vắng trong lòng ông. Cả xóm thuê này không ai biết ông đã từng là một cán bộ quân đội, là người đã từng đi qua chinh chiến và sống những ngày trai trẻ hào hùng. Chừng ấy năm chịu cảnh góa bụa, ông tằng tiện những đồng lương còm cõi để nuôi hai đứa con ăn học nên người. Cho đến khi con ông, Tuệ và Oanh cả hai đều tốt nghiệp đại học, cái gì họ cũng hiểu cũng biết, nhưng chỉ có nỗi cô đơn của cha già là họ không hề hay biết. Cái danh dự mà họ giữ khư khư xem chừng lớn hơn cả chữ hiếu mà họ cần phải làm tròn. Cho nên, khi hay tin cha mình đem lòng yêu bà Nguyệt  tuổi cũng luống lục tuần, họ không đồng ý. Con ông cho rằng ông sinh tật. Họ ngược đãi ông khi ông cương quyết bảo vệ mối tình già của mình bằng cách không chu cấp cho ông nữa. Ngỡ không có tiền, bà Nguyệt sẽ buông tha cha mình. Nhưng bà bán tàu hủ duyên dáng kia vẫn ngày ngày tìm đến với ông. Khi gói trà, khi thẻ đường thốt nốt. Mối tình già của họ vẫn bền chặt và ngày một thắm dậm hơn. Con gái bà Nguyệt, cô Thúy, một cô giáo cấp ba thì ngược lại. Chẳng những không phản đối mà cô còn tỏ ra yêu mến ông Ba Trí vì ở ông cô tìm thấy tình cảm thiêng liêng của người cha mà cô thiếu vắng từ thuở lọt lòng mẹ.

Cha con anh Toàn thì mang một cảnh ngộ khác. Toàn bốn mươi hai, cô con gái hai mươi đẹp như trăng rằm. Nếu không vướng phải cảnh quá nghèo hèn, chắc có lẽ con gái của Toàn, bé Tâm, còn đẹp hơn gấp ngàn lần. Cả xóm thuê ai cũng phải công nhận Tâm đẹp. Nhưng cả xóm thuê không ai gần gũi nó. Kể cả bọn trai trẻ công nhân kiết xác. Chỉ vì một lý do duy nhứt là lấy Tâm thì có nước mà ăn cám. Toàn càng thương con gái. Thương đến cái độ mà có lúc anh giật mình vì biết mình đã đem lòng yêu nó. Thế rồi tiếng gọi của con người trong anh cũng đánh thức được cái con người lắm lúc đi đâu đó, phiêu du trong giấc mộng giữa đời thực. Anh trở lại với bổn phận làm cha. Trò đời lá lay thật, con tao lá lay thật, khi trao con bé Tâm vào tay anh trong một ngày bão lụt của hai mươi năm trước. Toàn cứu con bé khi nghe tiếng kêu khóc trong một mái nhà ngập chìm trong biển nước mênh mông. Gã trộm sông hôi của những mùa nước nổi bỗng muốn được làm người, muốn được bảo bọc cái sinh linh bé thơ. Toàn bỏ nghề. Anh bồng bế con bé lên Sài gòn hành nghề thợ đụng. Đụng gì làm nấy. Thợ đụng thì làm gì có lương cao mà mong đến có của dư? Nhưng con bé Tâm vẫn mơ một chiếc kẹp tóc có cánh chuồn chuồn bằng vàng. Và Toàn vẫn ngày ngày nhặt nhạnh nhịn thèm đến bần tiện để làm của hồi môn cho con gái. Cánh bướm ước mơ dần dần trở thành hiện thực với từng đồng, từng đồng xu mẻ mà Toàn tìm được với không ít tiếng đời.

Cư dân xóm thuê còn hiện diện một người đàn ông khác. Ông Định, một trí thức thông kim bác cổ theo như cách nói của dân tứ xứ thiếu học ở đây. Theo cô vợ của anh Triệu, dân ở khu phố năm được biết ông Định biết tới năm thứ tiếng: Anh, Pháp, Nhựt, Tây ban Nha, và Trung Quốc. Ông làm nghề phiên dịch những hợp đồng cho một công ty. Triệu sâu sắc nhưng phải tội có cô vợ có thể một mình làm nên cái chợ không cần phải có thêm con vịt. Triệu cũng có học đôi chút, nên giữa ông Định và Triệu có chút gì đó cảm mến nhau. Cũng vì chút cảm mến đó mà ông Định mới đem Triệu đi làm. Làm chung công ty với ông.

Thế nhưng, ơn chưa trả thì Triệu từ bực bội dẫn đến ghét cay ghét đắng ông Định. Với Triệu, trên đời này không thể có một người đàn ông nào yếm thế buông xuôi hơn ông Định được nữa. Triệu đã từng chứng kiến tay giám đốc chỉ đáng là học trò ông Định thôi nhưng có thể chửi mắng ông cả buổi vì công việc được giao cho ông không hoàn thành. Nhưng thực ra số hợp đồng phải dịch ra tiếng nước ngoài đó quá mức sức một con người nếu bằng chừng đó thời gian. Lúc đó mà là Triệu, thì anh đã quẳng tất cả những gì có được vào mặt gã hỗn láo. Thế nhưng, ông Định vẫn như cái máy, ngồi nghe và hí hoáy gì đó trên bàn. Đến trưa, ông Định vẫn thản nhiên như chẳng có gì xảy ra rủ Triệu hoặc ai đó đi ăn cơm.

Chẳng lẽ cái trò hý hoáy diễn đi diễn lại đó cũng một loại phép thắng lợi tinh thần kiểu AQ chính truyện của Lỗ Tấn? Từ chỗ thắc mắc mà Triệu từ chối. Ở lại trong phòng, anh cố tìm hiểu xem ông Định đã làm gì? Và bất ngờ thay, tờ giấy mà ông Định vò nhúm như gói cả giận dữ để bỏ vào thùng rác lại là bức chân dung tay giám đốc. Đẹp đến không ngờ. Bức chân dung chẳng những giống mà còn khắc họa cả tính cách trịch thượng đến lố bịch của tay giám đốc.

Thế nhưng, khi Triệu hiểu ra và khâm phục con người tài hoa của ông Định thì ông nghỉ việc và rời khỏi xóm thuê.

Một tháng sau đó, con trai ông Định tìm đến công ty gởi cho Triệu một lá thư phong kín. Triệu mở ra và bồi hồi nhận biết đó là bút tích của ông Định. Ông Định chết. Ông nhờ Triệu đốt dùm cuốn nhật ký của ông trong ngăn kéo. Tò mò Triệu mở xem…

Thời sinh viên, ông Định đã từng yêu. Ông yêu một nữ họa sỹ khi ghé vào xem tranh của cô ở phòng triển lãm. Bức chân dung tự họa của nữ họa sỹ đã có một sức hút kỳ lạ với ông. Người nữ họa sỹ cũng nhận thấy có người mỗi chiều đều đứng lặng hàng giờ trước bức chân dung của mình. Và họ yêu nhau rồi cùng sống chung trên một căn hộ dàng cho người thu nhập thấp. Người nữ họa sỹ cho biết cô đã mang thai. Họ háo hức chờ đợi ngày đứa con của tình yêu ra đời. Nhưng bác sỹ cho biết nếu sanh con, thai phụ sẽ chết. Biết được điều đó, Định thuyết phục vợ phá bỏ cái thai đang ngày một lớn lên trong bụng. Đễ giữ lại đứa con cho Định, vợ ông đã bỏ đi.

Ông Định vẫn miệt mài kiềm tìm ngay khi đã có một gia đình mới. Một người vợ không một chút tâm hồn, cay nghiệt và tàn nhẫn. Khi biết được ông Định vẫn yêu thiết tha người đàn bà của  dĩ vãng. Bà ta tằng tịu với người khác và có một đứa con trai. Định buông xuôi từ đó. Vì nhớ thương. Vì chán ngán.

Ba cảnh đời trên là hình ảnh ba người cha rơi mà tác phẩm muốn nói đến. Bởi có những lúc, người ta cảm nhận được nhau. Người ta muốn bày tỏ lòng mình với nhau. Người ta tìm đến nhau đã quá muộn màng.

Bé Tâm một chiều nọ ra phố chơi. Nó biết rằng xóm thuê không là thế giới. Thế giới còn có những quý ông từ bên kia biển khơi như hoàng tử trong truyện cổ tích sẵn sàng lấy nó làm vợ. Những người mai mối đoan chắc rằng khi chấp nhận làm vợ, nó có thể có một số tiền khá lớn. Có thể mua cả chục cánh chuồn chuồn bằng vàng đề cài tóc. Có thể giúp ba Toàn của nó thoát khỏi biệt danh Toàn Keo. Khi cánh chuồn chuồn trong mộng của Tâm sắp trở thành hiện thực thì ba Toàn của nó bàng hoàng hay tin Tâm đã nhận lời, nhận tiền của người ta. Chấp nhận về làm vợ của người ta dù lời cầu hôn chỉ thể hiện bằng cách ra dấu hoặc là lời thuật lại của những mụ mối bập bẹ chút ít tiếng Tàu. Toàn đau đớn tìm đến ngăn cản thì kết quả anh thu được chỉ là một trận đòn. Buồn đau trở về, Toàn tự an ủi lòng mình. Thôi thì quà quạ nuôi con tu hú mà. Anh nhắm mắt làm tròn bổn phận người cha như ngày nào sau khi cầm lòng không mở mùng con gái chui vào, anh đã thề với cả bản lĩnh của một con người. Đêm cúp điện đó, anh đã bóp ngọn lửa đèn dầu cho tắt đến chin cả lòng bàn tay.

Sau cái ngày gặp lại người chị bạn trên sân ga, Ông Định biết người nữ họa sỹ và cả đứa con đã vĩnh viễn ra đi sau một ca sanh khó. Ông đã sống buông xuôi đúng như Triệu đã từng chứng kiến và từng ghét bỏ ông. Đó là cách tự hành hạ mình. Vợ ông, người đàn bà không hẹn mà gặp của ông cũng đã dối lừa ông để đến với một người đàn ông khác. Một ngày kia bà ta quay lại, tàn tạ và cơ nhỡ. Tiếng gọi con người trong ông đã thôi thúc ông trở về đề làm cha, để cũng làm quà quạ nuôi con tu hú. Nhưng may thay, đứa con tu hú lại thương mến ông vô cùng. Tình thương đó dẫu sao cũng đã làm ấm lòng ông trước khi ông về với hư vô.

Hai người con của ông Ba Trí, hai nhà khoa học mà ông đã hy sinh suốt cả cuộc đời để họ vẻ vang với đời tìm đến thăm cha chỉ vì lời vô tiếng ra của bạn bè. Họ đến đúng vào lúc ông Ba Trí sinh bịnh. Bà Nguyệt bán tàu hủ chầu chực bên giường. Chẳng vì tiền, chẳng vì nhà. Chỉ vì tình già khi tắt đèn tối lửa. Họ vỡ ra một điều. Cha mình không sinh tật. Có những thứ trên đời này không mua được. Không đổi được. Cũng có một thứ mà có giàu mấy họ cũng không sắm sửa nỗi cho cha mình. Đó là tình yêu.

Họ đến để khuyên giải. Để xin lỗi. Và cũng để xin cha về nhà với dì Nguyệt. Nhưng ông Ba Trí từ chối. Không phải vì ông không tha thứ. Nhưng ông muốn sống cho nhịp đập của trái tim mình.

Và… một ngày kia Tâm trở về. Toàn đã ra đi biệt xứ. Nơi cái xứ sở mà Tâm ngỡ là thiên đường không là thiên đường. Với nhục nhằn. Với một thân tàn ma dại còn lại. Chẳng có cánh chuồn chuồn bằng vàng như ước mơ. Gặp lại ông Ba Trí. Tâm được ông Ba Trí trao lại cánh chuồn chuồn. Tơ hiểu ra một điều chỉ có xóm thuê đầy ắp tình người mới là thiên đường. Có cả cánh chuồn chuồn. Có cả một người cha rơi  mà cô đã làm rơi đâu đó trong hoài niệm của mình. 

CHỦ ĐỀ PHIM:

Diễn ra với không quá nhiều bối cảnh, không quá nhiều nhân vật. CHA RƠI cũng không giáo điều, cầu kỳ bằng những tiểu tiết quá sang trọng đắt giá. Bằng một mo-tuyp đơn giản kể chuyện và hồi tưởng. Cha rơi là một lời nhắc nhở bình dị. Hạnh phúc là khi tất cả chúng ta nghĩ về nhau bằng một cái nhìn sâu sắc. Để hiểu rằng vị tha, cảm thông, độ lượng luôn là cốt lõi của tình người. Cha rơi là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về lòng hiếu thảo và bổn phân làm con với cha mẹ, bổn phận giữa con người và con người.