Contact: 08-39101-250

    English (United Kingdom) Tiếng Việt (Vietnamese)

  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show

THỂ LOẠI:

Phim "Cô gái kiêu kỳ" thuộc thể loại phim tình cảm

tâm lý xã hội.

THỰC HIỆN:

*Giám đốc sản xuất: Vũ Thị Bích Liên

*Tác Giả: Hạ Thu

*Đạo Diễn: Trương Dũng

*Đơn vị sản xuất: Cty TNHH Sóng Vàng

THỜI GIAN PHÁT SÓNG:

- Kênh phát sóng: VTV9.

- Thời gian phát sóng: 20h00 đến 22h00 thứ 2 đến

 thứ 6 hàng tuần.

- Ngày phát sóng: 11/06/2012

- Thời lượng: 45ph/01 tập, mỗi buổi phát sóng 02 tập.

- Số tập: 33 tập.

DIỄN VIÊN:

NSUT Thanh Nam vai: Ông Thành
Tường Vy vai: Trân Châu
Huy Khánh vai: Thế Trung
Ngọc Thuận vai: Khải Hà
Trịnh Kim Chi vai: Bà Tâm
Hà Phương Thu vai: Thùy Dương

CHỦ ĐỀ PHIM:

Sắc đẹp là một ưu thế mà tạo hóa ban tặng cho phụ nữ. Nếu bạn biết cách phát huy, nó sẽ là một ưu thế đưa bạn đến thành công. Nhưng nếu bạn quá lạm dụng, nó sẽ thành tai họa. Bởi “cái nết đánh chết cái đẹp” như ông bà ta thường nói.
Tình yêu là một tình cảm thiêng liêng của tạo hóa tặng ban cho loài người. Tình yêu là hạnh phúc, nhưng tình yêu cũng là bất hạnh cho những ai không biết trân trọng, giữ gìn. Xem tình yêu là trò đùa, là công cụ để thỏa mản cho những mưu đồ đen tối, sẽ phải trả giá đắc.

NHẠC PHIM:

  1. Cô Gái Kiêu Kỳ:
  2. Đóa Hoa Kiêu Kỳ:

ĐỀ CƯƠNG TÓM TẮT:

Góa chồng sớm, Bà Xinh dành hết tình yêu thương cho Trân Châu - cô con gái duy nhất của mình. Không giàu, nhưng bà không để cho cô thua thiệt trước  bạn bè  bao giờ .
Được mẹ cưng chìu, lại được tạo hóa ban tặng cho một sắc đẹp hoa nhường, nguyệt thẹn, Trân Châu khiến tất cả đàn ông trên thế gian si mê ngay từ ánh mắt đầu tiên. Biết được lợi thế của mình, cô ngạo mạn, kiêu kỳ, chẳng coi ai ra gì. Xem con trai là công cụ tiêu khiển, là thước đo sự sinh đẹp, hấp dẫn của mình, nên Trân Châu rất thích trêu ghẹo đám con trai. Cô đến gần, nhận lời tỏ tình, khiến họ yêu mình như điếu đổ, rồi đùng một cái, đột ngột  chấm hết cuộc tình bằng tiếng cười xòa và câu nói vui cửa miệng “Cở anh  chỉ xứng  xách dép tôi thôi!” Bao kẻ tình si đã phải vì cô thổn thức khổ đau, mất ăn mất ngủ, hòa cùng nổi uất hận khó nói thành lời.
Trong cuộc sống đời thường, Trân Châu rất khó gần gủi. cô không hòa đồng và luôn nghĩ mình cao hơn thiên hạ. Ăn  nói trịch thượng kẻ cả, kiêu kỳ nên không được nhiều ngưởi thích. Cô chỉ  có một người bạn thân. Đó là Thùy Dương, con gái bà giúp việc. Thùy Dương có sắc đẹp trung bình, nhu mì, khiêm tốn, dễ thương, nhường nhịn, chịu thiệt  và luôn sẳn sàng hy sinh bản thân vì người khác. Cả hai cùng học chung từ thời trung học. Hiện tại họ đang học trường Đại học sư phạm thành phố.
Thấy báo đăng tuyển cuộc thi diễn viên triển vọng .Trân Châu đăng ký thi và dễ dàng đoạt giải. Bỗng nổi tiếng, được báo chí săn lùng, Trân Châu càng kiêu kỳ, ngạo mạn. Sau khi đoạt giải, được đạo diễn Nam Khanh mời vào vai nữ chính trong phim  “Bến tình” Trân Châu đồng ý, nhưng với một điều kiện: phải cho Thùy Dương vào vai phụ . Chìu ý cô, Nam Khanh đồng ý.
Đến phim trường, ngay giây phút đầu tiên, Trân Châu  đã thu hút được sự chú ý của mọi người. Cả Minh Minh ngôi sao điện ảnh đương thời cũng lép vế trước sắc đẹp rực rỡ  của cô. Khải Hà diễn viên nam chính bị cô hút mất hồn từ lần xuất hiện đầu tiên. Anh đem chuyện này kể cho Thế Trung nghe..
Thế Trung là Giám đốc hãng phim và cũng là bạn thân của Khải Hà. Cả hai cùng học chung từ phổ thông nên rất hiểu tính ý nhau. Ngoài những điểm tương đồng về tính cách, cả hai còn có nhiều sở thích giống nhau. Hai người thường cập kè thân mật, nên bị mọi người hiểu lầm là đồng tính.
Sự xuất hiện của Trân Châu đã minh oan cho họ. Khải Hà công khai theo đuổi Trân Châu và mọi diễn biến của cuộc tình đều tường thuật lại cho Thế Trung nghe. Ban đầu Thế Trung cảm thấy vui cùng bạn. Nhưng càng ngày, anh càng có cảm giác bực mình, khó chịu với tính cách kiêu kỳ, đỏng đãnh của Trân Châu. Cô  đã hành hạ Khải Hà một cách quá đáng. Lần đầu tiên, đôi bạn bất đồng ý kiến cùng nhau.
Khải Hà quan niệm ; trong tình yêu sắc đẹp là quan trọng nhất. Anh bênh vực Trân Châu và cho rằng : người đẹp có quyền hãnh diện và kiêu kỳ với sắc đẹp của mình.
Thế Trung không đồng ý. Theo anh, sắc đẹp chỉ là một lợi thế tạm thời. Sắc đẹp có thể làm người ta si mê, sắc đẹp không không thể khiến tình yêu bền vững. Chỉ có vẻ đẹp tâm hồn mới tạo nên một tình yêu bền vững và tồn tại với thời gian.
Khải Hà không đồng ý. Cả hai giận nhau và mỗi người lao vào công việc của riêng mình.
Bẵng một thời gian không gặp nhau rồi tình cờ gặp lại.Thế Trung như không còn nhận ra thằng bạn đẹp trai phong độ của mình. Khải Hà tiều tụy không ra hình thù một ngôi sao điện ảnh. Hỏi mới biết, anh đã bị Trân Châu bỏ rơi, và hiện tại cô đang cặp với một chàng trai khác .
Giận đến run người,Thế Trung quyết định dạy cho Trân Châu một bài học. Khải Hà đồng ý. Vì anh không muốn tiếp theo mình,  nhiều chàng trai phải khổ vì lầm yêu một cô gái kiêu kỳ.
Thế Trung  cho mời Trân Châu vào bộ phim mới của mình, nhưng không ra mặt với tư cách giám đốc hãng phim mà trong vai một Thư ký trường quay nghèo khó lại bị thọt chân. 
Để cô không vì  khó hủy hợp đồng, Thế Trung ra lệnh cho trợ lý của mình ràng buộc những điều khoản thật khắc khe trên bản hợp đồng với Trân Châu. Trên văn bản, đây là một bộ phim nghệ thuật, dự kiến sẽ đem đi dự Liên hoan phim toàn quốc.Trong phim này, Khaỉ Hà  cũng được vào vai nam chính.
Được mời vào một vai nhỏ, nhưng Thùy Dương không cảm thấy buồn. Bởi cô không mơ mộng trở thành diễn viên. Nhận vai, cô chỉ mong có đủ tiền mua một chiếc xe honda đi làm. Và quan trọng hơn là lời nhờ vã của bà Xinh mẹ Trân Châu, theo để chăm sóc cho Trân Châu.
Lấy bối cảnh là một vùng quê hẻo lánh xa thành phố, Thế Trung đưa Trân Châu cùng đoàn phim rời xa thành phố và bắt đầu kế hoạch của mình. Bước một, anh ra lệnh cho Khải Hà lấy lại phong độ một ngôi sao điện ảnh. Bước hai: tỏ ra thân mật với Thùy Dương.
Khải Hà không đồng ý, nhưng Thùy Dương là một cô gái hòa đồng, dễ gần gủi và rất tốt bụng. Cô giúp đở mọi người một cách vô tư, nên được nhiều người quý mến. Một lần Khải Hà đóng cảnh cấy lúa trên đồng, không may bị đỉa bám chân. Cả đoàn phim  còn đang lúng túng, vì tất cả đều xuất thân thành thị, chưa từng bị đĩa cắn bao giờ. Thì Thùy Dương đã nhanh nhảu tìm một nắm cỏ giúp anh thoát nạn. Sau chuyện này, Khải Hà đâm có cảm tình với Thùy Dương. Cả hai trở thành bạn của nhau.
Mặc dù đã bỏ rơi Khải Hà, nhưng khi nhìn thấy anh trò chuyện thân mật với Thùy Dương, Trân Châu vô cùng khó chịu. Bởi hiện tại, giữa vùng quê hẻo lánh này, anh là người sáng giá nhất. Thái độ đỏng đảnh kiêu kỳ, tiểu thơ, cái gì cũng chê của Trân Châu đã khiến cả đoàn làm phim dị ứng. Mọi người tránh xa cô.
Bây giờ Thế Trung mới vào cuộc trong vai trò mới, thư ký trường quay lại thọt chân. Anh đến gần tán tỉnh Trân Châu, và được cô  tiếp nhận anh bằng cái trề môi khinh bĩ. Chưa bao giờ người đẹp cảm thấy bực mình và mất danh giá như thế này.  Một người con gái đẹp như cô không thể yêu một thư ký trường quay không tên tuổi lại bị thọt chân. Nhưng giữa những người xa lạ đố kỵ và ghét bỏ mình, cô buộc lòng phải vờ yêu anh để lợi dụng nhờ vã.
Song không như Khải Hà cùng  những chàng trai đã từng vây quanh, sẳn sàng chìu lụy và vâng theo bất kỳ ý thích nào của Trân Châu, Thế Trung là một chàng trai hoàn toàn khác. Anh chẵng những không chìu mà còn cố tình chọc tức, làm ngược ý Trân Châu. Hết cho cô leo cây, anh lại cố tình chống đối làm cô bẻ mặt trước mọi người.
Một lần đoàn phim quay xa nơi tạm trú. Mọi người ai cũng đi chung xe của đoàn. Trân Châu ỏng eo không chịu đi chung, lấy cớ không chịu nổi hơi người, cô bắt Thế Trung lấy xe hơi riêng của giám đốc Hùng ( thư ký trường quay, được Thế Trung nhờ làm giám đốc giả, thế thân cho mình) chở mình đi. Thế Trung đồng ý, nhưng giửa đường, anh cố tình khiêu khích, chọc giận Trân Châu. Quen thói đỏng đảnh cô đòi xuống xe đi bộ, những tưởng Thế Trung phải năn nĩ mình, nhưng không, anh đã bỏ mặt cô bơ vơ trong đêm tối. Báo hại cô một đêm sợ chết khiếp giữa đồng không hiu quạnh.
Xưa nay quen thói kiêu kỳ, độc tài, luôn bắt người ta chìu theo ý của mình, nên cách đối xử của Thế Trung làm Trân Châu tức điên lên. Cô ăn miếng trả miếng, nhưng lần nào cũng phải thất bại thảm hại dưới tay Thế Trung. Cuối cùng, để trả thù anh, Trân Châu vờ ngoan ngoản, chấp nhận tình yêu của anh.
Vẻ đẹp thiên thần cùng thái độ ngoan ngoản, dễ thương cố ý của Trân Châu đã khiến Thế Trung sập bẫy. Tự mình lại sa vào chiếc bẫy do mình tạo dựng, anh yêu thật Trân Châu lúc nào không biết, và cứ tưởng tình yêu của mình đã cảm hóa được Trân Châu, đã khiến cô từ một cô nàng đỏng đảnh trỡ nên ngoan ngoản dịu dàng.
Khải Hà cũng nhận ra sự thay đổi trong cách ứng xử của Trân Châu, anh chúc mừng Thế Trung và cứ ngỡ vẻ đẹp tâm hồn của Thế Trung đã chinh phục được tình yêu của Trân Châu. Anh chấp nhận thua cuộc một cách vui vẻ và không cảm thấy buồn. Bởi hiện tại, anh đã đem lòng yêu Thùy Dương. Dù cô vì mặc cảm thân phận không chấp nhận. Nhưng Khải Hà tự tin là với thời gian anh sẽ chinh phục được trái tim nhân ái dịu dàng của cô.
Ba tháng bên nhau, Khải Hà không hay mình đang bị Trân Châu lợi dụng. Giống như bao gả ngốc si tình, anh chăm sóc chìu chuộng, cung phụng cô với tất cả yêu thương. Nữa đêm hay dầm thân dưới nước, chỉ cần cô vui là anh không quản ngại. Lắm lúc biến thành gả ngố trước mặt mọi người cũng cam lòng.
Hôm đoàn phim quay xong, trong buổi tiệc chia tay, trước mặt mọi người,Trân Châu tuyên bố hạ màn. Với thái độ lạnh lùng dững dưng độc ác, cô cười to tiết lộ, tất cả chỉ là một trò đùa. Tất cả chỉ để trả thù Anh.
Chưa hết, khi đêm xuống, Trân Châu còn hẹn Thế Trung  ra đồng trống, không tiếc lời xúc phạm, sĩ nhục và chà đạp lên nhân phẩm của anh. Quá tức giận, không kìm chế được bản thân, anh cưỡng đoạt cô rồi lên xe về thành phố ngay trong đêm.
Quen và yêu thật nhiều, nhưng xưa nay Trân Châu chưa cho một ai đụng đến người mình dù chỉ là một cái nắm tay.Nên sự đánh mất kia với cô vô cùng khủng khiếp. khi vừa về đến thành phố cô đã tìm luật sư thưa Thế Trung ra tòa.
Thùy Dương và bà Xinh biết chuyện. Cả hai đồng khuyên Trân Châu không nên làm lớn chuyện, vì scandan này sẽ ảnh hưởng lớn đến danh tiếng của cô. Trân Châu không thưa, nhưng thầm nhủ sẽ không bỏ qua. Cô nhất định bắt Thế Trung trả lại gấp trăm gấp ngàn lần.
Để tập trung hết tinh thần đầu tư trở thành một ngôi sao điện ảnh, Trân Châu nghĩ học. Thùy Dương và bà Xinh khuyên cô không nên, vì nghề diễn viên như hoa nở chỉ tồn tại một thời. Nhưng vốn bướng bỉnh và cố chấp, Trân Châu luôn làm theo ý thích của mình. Cô nghĩ học, Thùy Dương một mình vẫn tiếp tục đến trường, bởi ước mơ của cô là trở thành cô giáo, tham gia đóng phim chỉ là nghề tay trái, phụ thêm.
Sức khỏe bà Xinh có vấn đề. Bà thường bị ngất vô cớ, bà Tâm mẹ Thùy Dương đưa bà đi khám và được biết bà bị ung thư gan vào giai đoạn cuối. Thương con, bà Xinh dặn bà Tâm giấu kín tự mình âm thầm chạy chữa.
Được một thời gian, cảm thấy mình đã quá tốn hao tiền bạc vào việc chửa trị, bà lén bỏ bệnh viện tìm đến một thầy thuốc đông y để cắt giảm chi phí. Không may, bà gặp phải một gả lang băm vô đạo đức. Không chỉ tiền mất, tật mang mà bệnh tình ngày càng thêm trẩm trọng.
Chưa lên đỉnh cao đã kiêu kỳ hét giá, thói đỏng đảnh luôn bắt mọi người phải đợi chờ, cùng thái độ bề trên kẻ cả, tự tiện sửa kịch bản, chẳng coi ai ra gì đã khiến cái tên Trân Châu trở nên ác cảm trong làng điện ảnh. Những hợp đồng vơi dần rồi mất hẳn. Trong lúc Thùy Dương càng lúc càng nhận được nhiều hợp đồng hơn, vai diễn nặng dần. bây giờ cô đã có thể vào vai thứ chính.
Sức khỏe bà Xinh ngày càng sa sút,Trân Châu nhận thấy điều này. Cô hỏi mẹ nhưng bà cố giấu không cho cô biết. Trân Châu âm thầm theo dõi và phát hiện ra mẹ bước vào giai đoạn cuối của bệnh ung thư. Cô đau khổ và bắt mẹ ra nước ngoài chửa trị. Không đủ tiền, cô bán nhà, bán tất cả tư trang để lo cho mẹ. Nhưng lực bất tòng tâm, thuốc men chỉ có thể kéo dài sự sống của bà chứ không thể chửa lành bệnh. Nên không quá sáu tháng sau bà qua đời. Gia tài để lại là một món nợ lớn.
Thương bạn, Thùy Dương bảo bạn về nhà cùng ở chung với mình, nhưng Trân Châu không chịu. Bởi cô tự tin vào bản thân mình có thể tạo dựng nên sự nghiệp. Cô tìm đến thuê một căn phòng trọ nhỏ, lao vào giấc mơ trở thành hoa hậu.
Trở về Thành phố,  lao vào công việc, Thế Trung vẫn không sao  quên được Trân Châu. Luôn ám ảnh và ray rức vì đã chiếm đoạt cô,  nên dù ngoài miệng phủ nhận với Khải Hà, Thế Trung vẫn luôn âm thầm theo dõi cuộc sống của Trân Châu. Biết cô trải qua biến cố lớn, bị mất mẹ, bán nhà phải đi ở nhà thuê, anh rất lo lắng. Một lần nữa, bất chấp sĩ diện anh tìm đến nhà Trân Châu, an ủi động viên cô vượt qua đau khổ. Tuy nhiên để cô hiểu được ý nghỉa đích thực của tình yêu, muốn giúp cô trở thành một cô gái đẹp toàn vẹn từ hình thức đến tâm hồn, anh vẫn đến với cô qua hình ảnh một anh thư ký trường quay bị thọt chân.
Nhưng mặc cho Thế Trung và Thùy Dương hết lời can gián, Trân Châu vẫn  nộp đơn dự  cuộc thi hoa hậu. Cười vào những cử chỉ săn sóc, vào tình yêu chân thật của Thế Trung, cô dễ dàng lọt qua các vòng thi và lọt vào mắt xanh Chí Thiện - một đại gia kinh doanh bất động sản giàu có.
Biết Trân Châu  là ứng viên sáng giá của vương miện hoa hậu, Chí Thiện chìu chuộng cung phụng cô như một bà hoàng. Chỉ hơn một tuần theo đuổi, Chí Thiện đã có thể mời được người đẹp đi ăn, đi dự các sự kiện quan trọng và huênh hoang khoe với mọi người rằng, mỉnh sắp chiếm hửu được hoa hậu.
Đẹp trai, giàu có lại rất phong độ, Chí Thiện là niềm mơ ước của nhiều người đẹp. Trân Châu cảm thấy tự haò mổi lúc cùng anh xuất hiện trước ống kính của giới truyền thông. Không thông qua ý kiến của Chí Thiện, một lần trả lời phỏng vấn, cô tự  nhận mình  là người yêu, là vợ sắp cưới của anh.
Dĩ nhiên sự theo đuổi  không đúng lúc của một gả thọt bên cạnh là một điều sĩ nhục, đáng xấu hổ  với hoa hậu tương lai. Để chứng tỏ mình với Thế Trung không quan hệ gì Trân Châu  không tiếc lời chà đạp lên lòng tự tôn của anh. Cảm thấy thất vọng và bất lực Thế Trung buồn bã từ bỏ đi  không một lời từ giã.
Đêm chung kết cuộc thi hoa hậu, giữa lúc báo chí và mọi người cùng nhận định Trân Châu là ứng viên sáng giá thì…. cô bất ngờ làm mọi người hụt hẫng trước câu trả lởi ứng sử quá tệ hại của mình. Ban giám khảo hỏi cô; nếu phải chọn giửa nét đẹp tâm hồn và hình thức, cô sẽ chọn cái nào. Không suy nghĩ, Trân Châu đáp ngay sẽ chọn vẻ đẹp hình thức. Dĩ nhiên với câu trả lời này, cô bị lọt ra khỏi tóp ba người đẹp nhất đêm thi chung kết. Không chỉ vậy, với câu trả lời phản cảm cùng thái độ kiêu kỳ, cô đánh mất thần tượng tốt đẹp của mình trong lòng khán giả hâm mộ.
Thất bại ngay trên thế mạnh tự tin nhất trong đời là sắc đẹp, là cú sốc vô cùng lớn với người đẹp Trân Châu. Cô chỉ còn lại chổ dựa duy nhất là Chí Thiện, nhưng anh cũng đã quay lưng với cô để chạy theo cô hoa hậu  mới đăng quang. Anh còn tàn nhẫn nói thẳng vào mặt cô giửa đám đông rằng mình chưa bao giờ có tình cảm thật với cô. Anh chỉ xem sắc đẹp, và tên tuổi  của cô như một bình hoa  trang trí cho sự giàu sang, lịch lãm của mình. Cái anh cần là  danh hiệu hoa hậu của cô, nay cô đã không có thì… tình yêu cũng theo đó mà bay mất.
Địa vị mất, tên tuổi không còn lại bị scandan với những bức ảnh chụp chung cùng Chí Thiện. Bị fan hâm mộ tẩy chay nên các hãng phim không dám mời cô vào vai vì e hình tượng xấu của cô làm mất khán giả.  Đám bạn diễn viên ngày xưa tưng bị cô coi thường được dịp trả thù, mỗi lần nhìn thấy lại cùng nhau khúc khích cười trêu chọc.
Xấu hổ, Trân Châu không dám ra đường. Cô trốn lì trong nhà. Trong những lúc cô đơn quạnh vắng, Trân Châu bỗng nghe nhớ Thế Trung. Nhớ đến những cử chỉ săn sóc dịu dàng chân tình của anh dành cho. Nhớ đến những thái độ quá đáng của mình  đối với anh cô nghe hối hận thật nhiều. Chợt hiểu và đồng cảm  được tâm trạng của anh lúc bị mình chà đạp, cô mơ hồ cảm nhận dường như mình đã yêu anh.
Thùy Dương ra trường, tuy bây giờ đã có tên, có thể vào những vai lớn nhưng cô không vì  thế mà từ bỏ ước mơ được trở thành cô giáo của mình. Tình cảm của cô và Khải Hà ngay càng lớn dần lên. anh đã đưa ba mẹ sang nhà cô nói chuyện, dự định sẽ cưới sau khi cô ra trường.
Thương Trân Châu, Thùy Dương thường đến chơi và chăm sóc bạn. Nghe Thùy Dương kể chuyện tình yêu của mình với Khải Hà, nhìn hai người họ ríu rít hạnh phúc bên nhau, Trân Châu cảm thấy chạnh lòng. Trong câu chuyện kể với hai người họ, không hiểu sao cô thường nhắc đến Thế Trung.  Những kỹ niệm vui buồn với anh lại về với cô đầy ấp trong đêm. Anh là người đầu tiên và duy nhất bước qua cuộc đời cô.
Đến một ngày,không còn chịu đựng nổi niềm thương nhớ, Trân Châu nhờ Khải hà đưa mình đi tìm gặp Thế Trung, bất chấp anh có là gì, có thọt chân thì cô cũng sẳn sàng chấp nhận. Bởi cô đã nhận thức và hiểu được rằng : chân giá trị của một con người không được đo bằng hình thức và vật chất.
Nghe Trân Châu nhờ, Khải Hà lấy làm khó xữ trong lòng. Bởi hiện tại Thế Trung đã trợ về với vị trí xã hội thật của mình. Anh không còn là một gả thư ký thọt chân mà là một giám đốc trẻ đẹp trai giàu có được nhiều cô nàng hâm mộ. Nhất là dàn diễn viên trẻ đẹp.
Không nở nói thẳng sự thật cho Trân Châu biết, Khải Hà xin cho cô một vai nhỏ trong phim. Ngày xưa có lẽ, Trân Châu không đồng ý nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, cô bằng lòng. Và tự nhủ sẽ sống khác hơn, sẽ hòa đồng với mọi người và không kiêu kỳ hống hách như xưa nữa.
Chuyện Trân Châu vào đóng vai nhỏ trong phim, Thế Trung không biết. cả hai bất ngờ có cuộc chạm trán giữa phim trường. Biết được sự thật Trân Châu nghe chới với và xấu hổ. Bởi bây giờ em thấp anh cao, như đôi đủa lệch sánh sao cho vừa.  cô quyết định từ bỏ, không đến hãng phim cũng như sẽ không bao giờ tìm gặp anh nữa. Phần Thế Trung tuy vẫn còn tình cảm với Trân Châu, nhưng cơn giận bị sĩ nhục hôm nào khiến anh trở nên lạnh lùng lãnh đạm. Trước đám đông anh tỏ vẻ không biết và không thèm để ý đến cô.
Trộm đọc nhật ký của Trân Châu, biết bạn đau khổ vì đã thật lòng yêu Thế Trung. Thùy Dương bàn với Khải  Hà tìm cách  giúp bạn. Khải Hà đến gặp Thế Trung nói rõ sự tình, rằng Trân Châu đã thay đổi. Cô yêu con người Thế Trung, yêu từ lúc chưa nhận biết thân phận thật của anh.
Thế Trung không tin, Khải Hà nói mỉnh có cách chứng minh, nếu anh chịu hợp tác. Thế Trung đồng ý.
Theo lời dặn của Khải Hà, Thùy Dương tác động mạnh mẽ vào suy nghĩ của Trân Châu. Rằng nếu đã thật sự yêu Thế Trung thì không nên bỏ cuộc. nên tìm cách tiếp cận anh nói thật tình cảm của mình cho anh biết. Mới đầu Trân Châu không đồng ý, nhưng tình yêu chiến thắng tính kiêu kỳ. Dẹp bỏ  cái tôi, Trân Châu tìm mọi cách tiếp cận Thế Trung, nhưng luôn bị anh lạnh lùng, hắt hủi. Không chỉ vậy, anh còn cố tình tỏ ra thân mật với nhiều cô gái khác  để chọc tức cô.
Thành Danh – một việt kiều trẻ tuổi đẹp trai giàu có  vừa về nước thành lập hãng phim. Vừa nhìn thấy Trân Châu đã si mê. Anh ra sức tấn công, thậm chí dùng vai chính của phim ra mua chuộc. Nhưng Trân Châu vì đã thật lòng yêu Thế Trung nên đã nhiều lần từ chối.
Một buổi chiều, Khải Hà chở Thùy Dương đến nhà Trân Châu chơi,  khi ra về anh đánh rơi một phong bì thiệp cưới. Tò mò, Trân Châu mở ra xem, chết điếng người khi nhận ra đó là thiệp hồng báo tin Thế Trung lấy vợ. Cả một đêm khóc ngất trong đau khổ, đến gần sáng không còn đủ sức chịu đựng, cô quyết định giải thoát đau khổ bàng cách nhảy xuống sông tự vẫn.
Đêm tối đen, sau một lúc đứng tần ngần bên bờ sống vắng, Trân Châu tung chân nhảy xuống dòng nước đen ngòm. Nhưng chưa kịp nhảy cô đã bị một bàn tay tóm lại. Người đã cản không cho cô tìm cái chết chính là Thế Trung. Thật sự không có đám cưới,cũng không có chàng Việt Kiều nào tên gọi Thành Danh. Tất cả chỉ là sự sắp đặt của Khải Hà. Anh và Thùy Dương đã cố tình tạo dựng lên mọi chuyện chỉ để chứng minh  cho Thế Trung tin vào sự thật. Rằng Trân Châu đã thay đổi. Rằng cô không còn là cô gái kiêu kỳ, luôn xem tình yêu là một trò đùa.
Suýt đổi cả mạng sống để có  được một tình yêu đích thực, Trân Châu bây giờ mới hiểu tình yêu  không phải trò đùa. Và sắc đẹp chưa phải là tất cả. Bởi theo năm tháng sắc đẹp rồi sẽ tàn phai, chỉ có vẻ đẹp tâm hồn  trường tồn, vĩnh cữu với thời gian.